رسالتان موجزتان في الزكاة والصيام

رسالتان موجزتان في الزكاة والصيام

Hai thông điệp ngắn gọn về Zakah và nhịn chay

Language: lang_vi
Prepared by: 'Abdul 'Aziz bin 'Abdullah bin Bazz
Version: 2.0
Translations 43
Assamese Azerbaijani Bengali Bosnian +39
Attachments 7
PDF
Audio
Video
+3

Hai thông điệp ngắn gọn về Zakah và nhịn chay

của Đại học giả Sheikh

‘Abdul ‘Aziz bin ‘Abdullah bin Bazz

- cầu xin Allah thương xót ông -

Thông Điệp Thứ Nhất

Về những khảo cứu quan trọng liên quan đến Zakah

Nhân danh Allah, Đấng Độ Lượng, Đấng Khoan Dung

Alhamdulillah, xin tạ ơn một mình Allah, và cầu xin điều tốt đẹp cũng như sự bình an đến vị Nabi cuối cùng, đến gia quyến của Người cùng các vị Sahabah của Người:

Quả thật, động cơ viết nên những lời này là sự khuyên bảo và nhắc nhở về nghĩa vụ bắt buộc Zakah, một nghĩa vụ mà nhiều người Muslim đã lơ là, không thực hiện theo đúng qui định, mặc dù tầm quan trọng của nó là vô cùng to lớn. Zakah là một trong năm Trụ cột của Islam, nền tảng của tôn giáo sẽ không thể đứng vững nếu thiếu chúng; bởi Nabi (cầu xin Allah ban bình an và phúc lành cho Người) đã nói: {Islam được dựng trên năm nền tảng: Lời tuyên thệ không có Thượng Đế đích thực nào ngoài Allah và Muhammad là Thiên Sứ của Allah; duy trì lễ nguyện Salah, xuất Zakah, nhịn chay tháng Ramadan, và hành hương Hajj đến Ngôi Đền (Ka'bah).}[1], Do Al-Bukhari và Muslim ghi. [1] Al-Bukhari, số (8), và Muslim, số (16).

Việc bắt buộc Zakah đối với người Muslim là một trong những nét đẹp rõ ràng nhất của Islam và là sự quan tâm của Islam đối với đời sống của các tín đồ; bởi vì Zakah mang lại nhiều lợi ích và đáp ứng nhu cầu cấp thiết của người Muslim nghèo.

Một trong những lợi ích của nó là củng cố mối quan hệ yêu thương giữa người giàu và người nghèo; bởi vì tâm hồn con người vốn có thiên hướng yêu thương người đối xử tốt với mình.

Một trong số đó là: thanh lọc và làm trong sạch tâm hồn, và tránh xa bản tính ích kỷ và keo kiệt, như Kinh Qur'an đã đề cập đến ý nghĩa này trong lời phán của Đấng Tối Cao: {Ngươi (Thiên Sứ Muhammad) hãy lấy tài sản mà họ Zakah để tẩy sạch và thanh lọc họ...} (chương 9 – At-Tawbah: 103).

Một trong số đó là rèn luyện cho người Muslim đức tính rộng lượng, hào phóng và cảm thông với người cần giúp.

Một trong những lợi ích là: mang lại hồng phúc, sự gia tăng và sự bù đắp từ Allah, như Đấng Tối Cao phán: {Bất cứ thứ gì các người đã chi dùng (cho con đường chính nghĩa của Ngài) thì đều sẽ được Ngài hoàn lại, và Ngài là Đấng ban bổng lộc tốt nhất.} (chương 34 – Saba’: 39). Và Nabi ﷺ nói trong Hadith Sahih: Allah phán: {Hỡi con cháu Adam, hãy bố thí đi, TA bù đắp lại cho ngươi...}[2], Ngoài ra còn rất nhiều lợi ích khác. [2] Do Muslim ghi số (993).

Quả thật đã có lời cảnh báo nghiêm khắc dành cho những ai keo kiệt hoặc sao lãng trong việc thi hành, Allah, Đấng Tối Cao phán: {(34) Những kẻ dự trữ vàng và bạc, không chịu chi dùng cho con đường chính nghĩa của Allah thì hãy báo với họ về một sự trừng phạt đau đớn. (35) Vào Ngày (Phán Xét, vàng bạc mà họ dự trữ) sẽ được nung đỏ trong lửa Hỏa Ngục và mang đến đóng vào trán, hông và lưng của họ, (và họ được bảo): “Đây chính là những thứ mà các ngươi đã dự trữ cho bản thân, vì vậy, các ngươi hãy nếm lấy thứ mà các ngươi đã dự trữ.”} (chương 9 – At-Tawbah, câu 34 - 35). Vậy nên, tất cả tài sản không được xuất Zakah đều là một kho tàng mà chủ nhân của nó sẽ bị trừng phạt bằng chính nó vào Ngày Phục Sinh, như đã được khẳng định trong một Hadith Sahih của Nabi ﷺ rằng Người đã nói: {Bất kỳ người nào sở hữu vàng và bạc nhưng không thực hiện nghĩa vụ của nó thì vào Ngày Phán Xét, những tấm vàng và bạc sẽ được nung nóng lên cho y trong Hỏa Ngục, rồi hông, trán và lưng của y sẽ bị tra tấn bằng chúng. Mỗi khi những tấm đó nguội đi, chúng sẽ được nung nóng trở lại cho y trong một ngày mà thời gian của nó tương đương với năm mươi ngàn năm, cho đến khi các bề tôi được phân xử, và y sẽ thấy được con đường của mình: hoặc là đến Thiên Đàng, hoặc là đến Hỏa Ngục.}[3]. [3] Do Muslim ghi số (987).

Sau đó, Nabi ﷺ đề cập đến người chủ lạc đà, bò và cừu không xuất Zakah, và Người cho biết rằng y sẽ bị trừng phạt thông qua chúng vào Ngày Phục Sinh.

Hadith được truyền lại chính xác từ Thiên Sứ của Allah ﷺ rằng Người đã nói: {Ai được Allah ban cho tài sản mà không chịu xuất Zakah, thì vào Ngày Phán Xét, tài sản đó của y sẽ hóa thành một con rắn độc hói đầu có hai đốm đen, nó sẽ quấn lấy cổ y. Sau đó, nó ngoạm lấy hai bên hàm của y (tức hai bên mép) rồi nói: ‘Ta là tài sản của ngươi, ta là kho báu của ngươi’, rồi Nabi ﷺ đã đọc lời phán của Allah: ﴾Những kẻ keo kiệt chớ đừng nghĩ rằng việc họ ôm trọn hết thiên lộc mà Allah đã ban cho họ (không chịu xuất Zakah) là điều tốt cho họ, ngược lại, đó là điều xấu cho họ. Rồi đây vào Ngày Phán Xét, những gì mà họ đã keo kiệt giữ lại sẽ được mang ra treo lủng lẳng trên cổ họ...﴿} (chương 3 – Ali ‘Imran: 180)[4] [4] Do Al-Bukhari, số (1338).

Zakah bắt buộc đối với bốn loại: những gì xuất ra từ đất như ngũ cốc và trái quả, gia súc, vàng và bạc, và hàng hóa kinh doanh.

Mỗi loại trong bốn loại này đều có một mức lượng nhất định, sẽ không có nghĩa vụ Zakah đối với mức lượng ít hơn. Mức lượng của các loại hạt, trái quả là 5 Wasq, và một Wasq bằng 60 Sa' theo đơn vị Sa' của Nabi ﷺ; đối với chà là, nho khô, lúa mì, gạo, lúa mạch và các loại tương tự thì là 300 Sa' theo đơn vị Sa' của Nabi ﷺ, và đó là bốn nắm tay của hai bàn tay một người đàn ông trung bình khi hai bàn tay của người ấy đong đầy.

Phải đóng Zakah 1/10 đối với hoa màu và cây trồng được tưới tiêu không tốn chi phí, chẳng hạn như bằng nước mưa, sông ngòi, các suối và những nguồn nước tương tự.

Còn nếu được tưới tiêu tốn công sức và chi phí, chẳng hạn như dùng sức súc vật và máy móc để bơm nước và tương tự, thì phải xuất Zakah 5%, như đã được xác thực trong Hadith truyền lại từ Thiên Sứ ﷺ.

Còn về mức lượng của các loại gia súc chăn thả như lạc đà, bò, cừu và dê, thì vấn đề này đã được giải thích chi tiết trong các Hadith xác thực từ Thiên Sứ của Allah ﷺ. Người nào muốn tìm hiểu về điều đó thì có thể hỏi những người có kiến thức. Và nếu không vì mục đích ngắn gọn, chúng tôi đã đề cập nó để lợi ích được trọn vẹn.

Còn mức mức lượng của bạc là một trăm bốn mươi Mithqal, và tính theo Dirham của Ả-rập Saudi là năm mươi sáu Riyal.

Mức lượng của vàng là hai mươi Mithqal, tương đương mười một rưỡi (11,5) đồng Junaih Saudi, và bằng chín mươi hai (92) gram (tương đương 2 lượng 2 chỉ 6 phân 7 li vàng). Và bắt buộc phải xuất một phần bốn mươi (1/40 tức 2,5%) từ cả hai (vàng và bạc) đối với người sở hữu đủ mức lượng của chúng, hoặc của một trong hai, và đã đủ một năm.

Lợi nhuận phụ thuộc vào vốn gốc nên không cần một năm mới, cũng như con non của gia súc chăn thả phụ thuộc vào đàn gốc của nó nên không cần một năm mới nếu đàn gốc đã đủ mức lượng.

Về tiền giấy mà mọi người giao dịch ngày nay cũng có cùng quy định với vàng và bạc, cho dù nó được gọi là Dirham, Dinar, Dollar, hay bất kỳ tên gọi nào khác, khi giá trị của nó đạt đến mức lượng của bạc hoặc vàng và đã đủ một năm thì bắt buộc phải xuất Zakah.

Đồ trang sức của phụ nữ làm từ vàng hoặc bạc cũng có cùng quy định với vàng và bạc, đặc biệt khi nó đã đạt đến mức lượng và một năm đã trôi qua, thì bắt buộc phải xuất Zakah, cho dù nó được dùng để sử dụng hay cho mượn, theo quan điểm đúng đắn hơn của giới học giả; vì lời phán chung của Nabi ﷺ: {Bất kỳ người nào sở hữu vàng hoặc bạc nhưng không xuất Zakah thì vào Ngày Phán Xét, những tấm vàng và bạc sẽ được nung nóng lên cho y.} cho đến cuối Al-Hadith đã nêu trên. [5] Do Muslim ghi số (987).

Với những gì đã được chứng thực từ Nabi ﷺ rằng Người đã thấy trên tay một người phụ nữ hai chiếc vòng đeo tay bằng vàng, vì vậy Người nói: {Cô có xuất Zakah cho vòng tay này không?} Cô ấy đáp: "Không." Người nói: {Cô có muốn Allah dùng chúng để làm thành hai chiếc vòng bằng lửa đeo cho cô vào Ngày Phán Xét không?!} Thế là người phụ nữ ném chúng đi và nói: "Hai món này là dành cho Allah và Thiên Sứ của Ngài."[6] [6] Do Abu Dawood ghi số (1563), và An-Nasa-i’ ghi số (2270) với đường truyền tốt.

Một ghi nhận xác thực khác từ Bà Ummu Salmah rằng bà đã từng đeo trang sức bằng vàng, bà hỏi: “Thưa Thiên Sứ của Allah, đây có phải là của cải tích trữ không?” Người ﷺ đáp: {Bất cứ tài sản nào đã đến mức phải được thanh tẩy và đã được thanh tẩy, thì không bị xem là của cải tích trữ.}[7] Và rất nhiều Hadith khác mang ý nghĩa tương tự. [7] Do Abu Dawood ghi số (1564).

Còn về hàng hóa kinh doanh, tức là các hàng hóa được chuẩn bị để bán, thì chúng phải được định giá vào cuối năm và phải xuất ra một phần tư của một phần mười giá trị của chúng, bất kể giá trị của chúng bằng với giá mua, hoặc nhiều hơn, hoặc ít hơn; dựa theo Hadith của Samurah đã nói: "Thiên Sứ của Allah ﷺ đã ra lệnh cho chúng tôi phải xuất Zakah từ những gì chúng tôi chuẩn bị để bán."[8] [8] Do Abu Dawood ghi số (1562).

Về hàng hóa kinh doanh bao gồm đất đai, các tòa nhà, xe hơi, máy bơm nước, và các loại hàng hóa khác được kinh doanh và thương mại.

Đối với các tòa nhà dùng để cho thuê chứ không phải để bán, Zakah bắt buộc trên tiền thuê của chúng nếu đã đủ một năm, còn đối với bản thân các tòa nhà đó thì không bắt buộc Zakah; bởi vì chúng không phải để kinh doanh. Tương tự như vậy, xe hơi cá nhân và xe cho thuê không bắt buộc Zakah nếu chúng không phải để bán, mà chủ sở hữu mua chúng chỉ để sử dụng.

Nếu chủ xe taxi hoặc những người khác tích lũy được một số tiền đạt đến mức lượng nhất định, thì bắt buộc phải xuất Zakah cho số tiền đó sau khi đã giữ nó đủ một năm, bất kể số tiền đó được để dành cho chi tiêu, để cưới vợ, để mua bất động sản, để trả nợ, hay cho bất kỳ mục đích nào khác; bởi vì các bằng chứng chung của giáo luật đều cho thấy sự bắt buộc của Zakah trong những trường hợp như thế này.

Quan điểm đúng đắn của giới học giả là nợ không ngăn cản nghĩa vụ Zakah, vì những gì đã được trình bày.

Tương tự như vậy, theo quan điểm của đa số các học giả, Zakah là bắt buộc đối với tài sản của trẻ mồ côi và người mất trí nếu nó đã đạt đến mức lượng và đủ một năm, và người giám hộ của họ bắt buộc phải xuất Zakah với ý niệm thay cho họ khi đã tròn năm; dựa trên tính tổng quát của các bằng chứng, chẳng hạn như lời của Nabi (cầu xin Allah ban phước lành và bình an cho Người) trong Hadith của Mu'azd (cầu xin Allah hài lòng về ông) khi Người cử ông đến với người dân xứ Yemen: {Quả thật, Allah đã qui định bắt buộc đối với họ một khoản Sadaqah từ tài sản của họ, được lấy từ những người giàu trong số họ và được chia lại cho những người nghèo trong số họ.}[9] [9] Do Al-Bukhari, số (1395), và Muslim, số (19).

Zakah là quyền của Allah, không được phép thiên vị cho người không xứng đáng được nhận, cũng không được dùng nó để mang lại lợi ích hay tránh điều tổn hại cho bản thân, hoặc để bảo vệ tài sản của mình hay để tránh sự chê bai. Mà bắt buộc người tín đồ Muslim phải chi Zakah của mình cho những người xứng đáng được nhận nó vì họ thuộc nhóm đối tượng được qui định chứ không vì bất kỳ mục đích nào khác, với sự hài lòng của bản thân và lòng thành tâm vì Allah; để trách nhiệm của bản thân được chu toàn và xứng đáng nhận được phần thưởng to lớn cùng sự đền bù.

Allah Tối Cao đã nói rõ các đối tượng nhận Zakah trong Kinh Sách vinh quang của Ngài, Allah Tối Cao phán: {Quả thật, của bố thí (Zakah) chỉ dành cho người nghèo, người thiếu thốn, người thu gom và quản lý, người có trái tim thiện cảm (với Islam), nô lệ (bao gồm tù binh), người mắc nợ, dành phục vụ cho con đường chính nghĩa của Allah, và cho người lỡ đường. Một nghĩa vụ bắt buộc (được áp đặt) từ nơi Allah. Quả thật, Allah là Đấng Toàn Tri, Đấng Sáng Suốt.} (chương 9 – At-Tawbah: 60).

Việc Allah Tối Cao kết thúc câu Kinh cao quý này bằng hai tên gọi vĩ đại này là một sự nhắc nhở từ Ngài đến các bề tôi của Ngài rằng Đấng Tối Cao chính là Đấng Hằng Biết về tình trạng của các bề tôi của Ngài: ai trong số họ xứng đáng nhận bố thí và ai không xứng đáng, và Ngài là Đấng Sáng Suốt trong luật lệ và sự an bài của Ngài, nên Ngài không đặt bất cứ điều gì trừ phi ở đúng vị trí thích hợp của nó, mặc dù một số bí mật trong sự sáng suốt của Ngài không được tiết đối với một số người; để các bề tôi có thể an lòng với luật lệ của Ngài và tuân phục sự phán quyết của Ngài.

Allah toàn quyền ban cho chúng ta và người Muslim sự thành công trong việc hiểu tôn giáo của Ngài, sống chân thật khi đối đãi với Ngài, tranh đua làm những điều Ngài hài lòng, và thoát khỏi những nguyên nhân gây ra sự phẫn nộ của Ngài. Ngài là Đấng Hằng Nghe, Đấng Gần Kề.

Cầu xin Allah ban bình an và phúc lành cho vị Nô Lệ, Thiên Sứ của Ngài Muhammad, cho gia quyến và các bạn đồng hành của Người.

Tổng Chủ Tịch Các Ban Nghiên Cứu Học Thuật

Giải Đáp Giáo Luật, Tuyên Truyền và Hướng Dẫn

Đại học giả Sheikh: ‘Abdul ‘Aziz bin ‘Abdullah bin Bazz

Thông Điệp Thứ Hai

Về ân phước của nhịn chay tháng Ramadan và lễ nguyện Salah ban đêm, cùng với việc trình bày những giáo luật quan trọng mà một số người có thể chưa biết.

Nhân danh Allah, Đấng Độ Lượng, Đấng Khoan Dung

Từ ‘Abdul ‘Aziz bin ‘Abdullah bin Bazz gửi đến bất kỳ ai nhìn thấy thông điệp này là người Muslim, cầu xin Allah dẫn dắt tôi và họ theo con đường của những người có đức tin, và hướng dẫn tôi và họ để am hiểu Sunnah và Qur'an. Amin - cầu xin Allah chấp nhận -.

Salamullahi ‘alaikum wa rahmatullahi wa barakatuh

Sau đây là một lời khuyên vắn tắt về hồng phúc của việc nhịn chay và lễ nguyện Salah ban đêm trong tháng Ramadan, cũng như giá trị của việc thi đua làm các việc thiện tốt trong tháng đó, đồng thời trình bày các giáo luật quan trọng mà có thể một số người chưa tỏ tường.

Một Hadith được xác thực rằng Nabi ﷺ thường báo tin vui cho các vị bạn đạo của Người về việc tháng Ramadan sắp đến, và Người cho họ biết rằng đó là tháng mà các cổng của Lòng Thương Xót và cổng Thiên Đàng mở ra, cổng Hỏa Ngục đóng lại, và những tên Shaytan bị xiềng xích, Người nói: {Vào đêm đầu tiên của tháng Ramadan, các cổng Thiên Đàng đều mở ra, không một cổng nào đóng lại; và các cổng Hỏa Ngục đều đóng lại, không một cổng nào được mở ra; và những tên Shaytan bị xiềng xích. Và có tiếng gọi vang lên: Hỡi người tìm kiếm điều thiện, hãy tiến tới! Và hỡi người tìm kiếm điều xấu, hãy dừng lại! Và Allah giải thoát cho nhiều người khỏi Hỏa Ngục, và điều đó diễn ra vào mỗi đêm.}[1]. [1] At-Tirmizdi ghi số (682), và Ibnu Majah ghi số (1642).

và Người ﷺ nói: «Tháng Ramadan đã đến với các ngươi, một tháng đầy ân phước. Trong đó Allah bao trùm các ngươi: Ngài ban hồng ân xuống, xóa bỏ tội lỗi và đáp lại lời cầu nguyện. Allah nhìn vào sự thi đua của các ngươi trong đó rồi Ngài hãnh diện về các ngươi trước các Thiên Thần của Ngài; vậy nên, các ngươi hãy thể hiện cho Allah thấy những điều tốt đẹp từ bản thân mình; vì quả thật, người bất hạnh chính là người bị tước đi hồng ân của Allah trong tháng đó»[2]. [2] At-Tabarani ghi trong tập Musnad, số (2238).

và Người ﷺ nói: {Ai nhịn chay Ramadan bằng niềm tin và hy vọng sẽ được tha thứ những tội lỗi đã qua, và ai lễ nguyện Salah trong Ramadan bằng niềm tin và hi vọng sẽ được tha thứ những tội lỗi đã qua, và ai thiết lập (sự thờ phượng và hành thiện) trong đêm Qadr bằng niềm tin và hy vọng sẽ được tha thứ những tội lỗi đã qua.}[3] [3] Al-Bukhari, số (2014), và Muslim, số (760).

và Người ﷺ nói: {Allah phán: Mỗi việc làm của con cháu Adam, mỗi công đức được ban thưởng gấp mười lần và nhân lên đến bảy trăm lần, ngoại trừ việc nhịn chay, bởi quả thật nó là của TA và chính TA sẽ ban thưởng cho nó; y đã từ bỏ ham muốn, thức ăn và thức uống của y chỉ vì TA. Người nhịn chay có hai niềm vui: niềm vui lúc xả chay, và niềm vui khi gặp gỡ Thượng Đế của y. Và quả thật, nước bọt trong miệng của người nhịn chay ở nơi Allah sẽ thơm hơn xạ hương.}[4] [4] Ibnu Majah ghi số (1638).

Ngoài ra, còn Hadith về hồng phúc của việc nhịn chay tháng Ramadan và dâng lễ nguyện Salam ban đêm, và hồng phúc của việc nhịn chay nói chung có rất nhiều.

Do đó, người có đức tin nên nắm bắt cơ hội này, đó là hồng ân mà Allah đã ban cho y khi được sống trọn trong tháng Ramadan. Hãy nhanh chóng làm các việc hành đạo vâng lời Ngài, cảnh giác với những điều tội lỗi, và nỗ lực thực hiện những gì Allah đã sắc lệnh, đặc biệt là năm lễ nguyện Salah; bởi vì chúng là trụ cột của Islam và là những nghĩa vụ bắt buộc to lớn sau hai lời chứng thực đức tin. Vì vậy, bắt buộc đối với mỗi người Muslim và Muslimah phải duy trì và thực hiện chúng đúng vào giờ giấc của chúng với sự khiêm cung và tịnh tâm.

Một trong những nghĩa vụ quan trọng nhất của nó đối với những người nam giới là hành lễ cùng với tập thể trong những Ngôi Nhà của Allah mà Allah đã cho phép được dựng lên và nơi Danh Ngài được tụng niệm, như Ngài đã phán: {Các ngươi hãy duy trì lễ nguyện Salah, hãy xuất Zakah và hãy cúi mình cùng với những người cúi mình (thờ phượng Allah).} [chương 2 - Al-Baqarah. câu 43], Đấng Tối Cao phán: {Các ngươi hãy giữ gìn và duy trì các lễ nguyện Salah, nhất là cuộc lễ chính giữa (Salah ‘Asr), và các ngươi hãy đứng dâng lễ vì Allah một cách thành tâm cùng với tinh thần đầy sùng kính.} (chương 2 – Al-Baqarah, câu 238), và Đấng Tối Cao phán: {(1) Quả thật, những người có đức tin đã thành công. (2) Họ là những người kính cẩn trong lễ nguyện Salah của mình.} [chương 23 – Al-Mu'minun, câu 1, 2] cho đến lời phán của Ngài: {(9) Những người mà họ luôn chu đáo duy trì các lễ nguyện Salah của họ. (10) Những người (được mô tả) đó thật sự là những người thừa hưởng. (11) Họ sẽ thừa hưởng Firdaws (nơi cao nhất của Thiên Đàng), họ sẽ sống trong đó mãi mãi.} (chương 23 – Al-Mu'minun, câu 9 - 11). và Nabi ﷺ nói: {Giao ước giữa chúng ta và họ là hành lễ Salah. Bất cứ ai từ bỏ hành lễ Salah là vô đức tin.}[5] [5] At-Tirmizdi ghi số (2621), và Ibnu Majah ghi số (1079).

Sau lễ nguyện Salah, nghĩa vụ quan trọng nhất là thực hiện Zakah như lời phán: {Chúng chỉ được lệnh phải thờ phượng một mình Allah, phải toàn tâm và tuyệt đối hết lòng thần phục Ngài, phải dâng lễ nguyện Salah và đóng Zakah. Và đó là một tôn giáo chính thống.} (chương 98 – Al-Baiyinah, câu 5). Đấng Tối Cao phán: {Các ngươi hãy chu đáo duy trì lễ nguyện Salah, hãy xuất Zakah và hãy tuân lệnh vị Thiên Sứ (của Allah), mong rằng các ngươi được thương xót.} (chương 24 – An-Nur, câu 56).

Kinh sách vĩ đại của Allah và Sunnah của Nabi ﷺ của Ngài đã chỉ rõ rằng, người nào không xuất Zakah cho tài sản của mình thì sẽ bị trừng phạt bằng chính tài sản đó vào Ngày Phục Sinh.

Và việc quan trọng nhất sau lễ nguyện Salah và Zakah là nhịn chay Ramadan, và đây là một trong năm trụ cột của Islam được đề cập trong lời của Nabi ﷺ: {Islam được dựng trên năm nền tảng: Lời tuyên thệ không có Thượng Đế đích thực nào ngoài Allah và Muhammad là Thiên Sứ của Allah, duy trì lễ nguyện Salah, xuất Zakah, nhịn chay tháng Ramadan, và hành hương Hajj đến Ngôi Đền (Ka'bah)}[6] [6] Al-Bukhari, số (8), và Muslim, số (16).

Và người Muslim phải gìn giữ việc nhịn chay và việc lễ nguyện Salah ban đêm của mình khỏi những lời nói và hành động mà Allah đã nghiêm cấm; bởi vì mục đích của việc nhịn chay chính là sự phục tùng Allah, Đấng Vinh Quang và Tối Cao, tôn vinh những giới cấm của Ngài, là cuộc đấu tranh với bản ngã để chống lại dục vọng của nó hầu phục tùng Đấng Chủ Tể của nó, và tập cho nó tính kiên nhẫn trước những điều Allah đã cấm. Mục đích của nhịn chay không chỉ đơn thuần là việc bỏ ăn, bỏ uống và những thứ làm hỏng việc nhịn chay; vì thế, một Hadith đã được truyền lại một cách xác thực từ Thiên Sứ của Allah ﷺ rằng Người đã nói: {Nhịn chay là cái khiên, bởi thế, khi là ngày nhịn chay của ai đó trong số các ngươi thì ngày đó y chớ đừng có hành động dâm dục và gây ồn ào, nếu có ai đó chửi rủa y hoặc gây chiến với y thì y hãy nói: "Quả thật tôi đang nhịn chay."}[7] Và một Hadith khác được truyền lại chính xác từ Người ﷺ rằng Người đã nói: {Ai không từ bỏ lời nói và việc làm gian dối, cũng như những hành vi ngu muội, thì Allah không cần việc y từ bỏ thức ăn và thức uống của mình.}[8] Qua các văn bản này và các văn bản khác, ta biết rằng bổn phận của người nhịn chay là phải thận trọng trước tất cả những gì Allah đã cấm và phải duy trì tất cả những gì Allah đã bắt buộc. Nhờ đó, y có thể hy vọng được tha thứ, được giải thoát khỏi Hỏa Ngục, và việc nhịn chay cũng như việc dâng lễ của y sẽ được chấp nhận. [7] Do Al-Bukhari, số (1904), và An-Nasa'i, số (2537). [8] Al-Bukhari, số (1804), và Abu Dawood, số (2362).

Có những vấn đề mà một số người có thể không biết:

Một trong những bài học rút ra là: bổn phận của người Muslim là phải nhịn chay bằng đức tin và niềm hy vọng, không phải vì khoe khoang hay vì danh tiếng, không phải để bắt chước người khác, hoặc theo gia đình hay người dân xứ sở của mình. Mà bổn phận của y là phải nhịn chay với động lực xuất phát từ đức tin rằng Allah đã qui định đó là một nghĩa vụ bắt buộc, đồng thời hy vọng vào phần thưởng nơi Ngài. Tương tự như vậy, việc dâng lễ nguyện Salah ban đêm trong tháng Ramadan, người Muslim phải thực hiện nó bằng đức tin và niềm hy vọng, chứ không vì bất kỳ lý do nào khác; chính vì vậy, Người ﷺ đã nói: {Ai nhịn chay Ramadan bằng niềm tin và hy vọng sẽ được tha thứ những tội lỗi đã qua, và ai lễ nguyện Salah trong Ramadan bằng niềm tin và hi vọng sẽ được tha thứ những tội lỗi đã qua, và ai thiết lập (sự thờ phượng và hành thiện) trong đêm Qadr bằng niềm tin và hy vọng sẽ được tha thứ những tội lỗi đã qua.}[9] [9] Al-Bukhari, số (2014), và Muslim, số (760).

Trong số những vấn đề mà một số người có thể không rõ qui định là: những gì xảy đến cho người nhịn chay như bị vết thương, chảy máu cam, ói, hoặc nước hay xăng lọt vào cổ họng ngoài ý muốn; thì tất cả những điều này không làm hư sự nhịn chay. Nhưng ai cố tình làm cho ói thì sự nhịn chay của y bị hư; theo lời của Nabi ﷺ: {Ai nôn mửa ngoài ý muốn thì không phải nhịn bù lại, còn ai cố ý nôn mửa thì phải nhịn bù lại.}[10] [10] At-Tirmizdi, số (720), và Ibnu Majah, số (1676).

Một trong những trường hợp đó là việc người nhịn chay có thể trì hoãn tắm gội Junub đến sau rạng đông, và việc một số phụ nữ trì hoãn tắm gội đến sau rạng đông dù đã thấy mình sạch kinh hoặc dứt máu hậu sản từ trước rạng đông. Trong trường hợp của người phụ nữ, cô ta bắt buộc phải nhịn chay, và không có gì cản trở việc trì hoãn tắm gội đến sau rạng đông. Tuy nhiên, cô ta không được phép trì hoãn việc đó đến khi mặt trời mọc, mà bắt buộc phải tắm gội và hành lễ Salah Fajr trước khi mặt trời mọc. Tương tự, người trong tình trạng Junub không được trì hoãn việc tắm gội cho đến sau khi mặt trời mọc, mà bắt buộc phải tắm gội và hành lễ Salah Fajr trước khi mặt trời mọc. Và người đàn ông bắt buộc phải nhanh chóng thực hiện việc đó để kịp hành lễ Salah Fajr cùng với tập thể.

Trong số những điều không làm hư nhịn chay có: xét nghiệm máu, và tiêm thuốc không nhằm mục đích dinh dưỡng, nhưng trì hoãn việc đó đến ban đêm thì tốt hơn và cẩn trọng hơn nếu có thể; vì lời của Nabi ﷺ: {Hãy bỏ đi những gì làm ngươi nghi ngờ để đến với những gì không làm ngươi nghi ngờ.}[11] [11] At-Tirmizdi ghi số (2518).

và lời của Người ﷺ: {Ai tránh những điều Shubhah thì đã giữ gìn sự trong sạch cho tôn giáo và danh dự của mình.}[12]. [12] Al-Bukhari, số (52), và Muslim, số (1599).

Một trong những vấn đề mà qui định của nó còn mơ hồ đối với một số người là: việc không có Tuma'ninah trong lễ nguyện Salah, bất kể đó là lễ nguyện Salah bắt buộc hay lễ nguyện Salah tự nguyện. Các Hadith xác thực được truyền từ Thiên Sứ của Allah ﷺ đã chỉ rõ rằng Tuma'ninah là một trụ cột trong các trụ cột của lễ nguyện Salah mà nếu thiếu nó thì lễ nguyện Salah sẽ không hợp lệ. Đó chính là sự tĩnh tại, sự kính cẩn và không vội vàng trong lễ nguyện Salah cho đến khi mỗi khớp xương trở về đúng vị trí của nó. Nhiều người hành lễ Salah Tarawih trong tháng Ramadan thực hiện một cách mà họ không hiểu được ý nghĩa của nó và không có sự Tuma'ninah trong đó, thay vào đó, họ chỉ thực hiện nó một cách vội vã như gà mổ thóc. Lễ nguyện Salah được thực hiện theo cách này là vô hiệu, và người thực hiện nó sẽ mang tội chứ không nhận được ân phước.

Một trong những vấn đề mà một số người có thể không rõ về luật lệ của nó là: một số người cho rằng lễ nguyện Salah Tarawih không được phép ít hơn hai mươi Rak’ah, và một số người lại cho rằng không được phép nhiều hơn mười một Rak’ah hoặc mười ba Rak’ah. Tất cả những điều này đều là những nhận định không có cơ sở, mà nó còn là một sai lầm trái với các bằng chứng.

Quả thật các Hadith Sahih từ Thiên sứ của Allah ﷺ đã chứng minh rằng lễ nguyện Salah ban đêm là được mở rộng, không có một giới hạn cụ thể nào mà không được phép vi phạm. Những gì đã được xác thực từ Người ﷺ rằng Người đã từng dâng lễ nguyện Salah ban đêm mười một Rak’ah, và đôi khi Người thực hiện mười ba Rak’ah, và đôi khi Người lễ nguyện salah ít hơn thế trong tháng Ramadan và cả ngoài tháng Ramadan, và khi Người được hỏi về lễ nguyện Salah ban đêm, Người đã nói: {(Lễ nguyện Salah ban đêm là) hai Rak’ah, hai Rak'ah và nếu ai trong các ngươi lo sợ lễ nguyện Salah Fajr đến, hãy thực hiện một Rak’ah duy nhất, để làm Witir cho những gì người đó đã hành lễ.}[13] Do Al-Bukhari và Muslim ghi. [13] Al-Bukhari, số (946), và Muslim, số (749).

Thấy là Người đã không quy định số lượng Rak'ah cụ thể nào, không phải trong tháng Ramadan hay trong các tháng khác, chính vì lẽ đó các Sahabah trong thời kỳ của ‘Umar đôi khi đã hành lễ Salah hai mươi ba Rak'ah và đôi khi là mười một Rak'ah, tất cả những điều đó đều được xác thực từ ‘Umar và từ các Sahabah trong thời đại của ông.

Một số vị Salaf đã từng hành lễ trong tháng Ramadan ba mươi sáu Rak'ah, và hành lễ Witir với ba Rak'ah, và một số vị khác thì hành lễ bốn mươi mốt Rak'ah. Sheikh Al-Islam Ibn Taimiyah và các học giả khác đã thuật lại điều đó về họ. Cũng như ông đã đề cập rằng vấn đề trong đó là rộng rãi, và ông cũng đề cập rằng điều tốt hơn là người nào kéo dài việc đọc Qur'an, Ruku'a và Sujud thì nên giảm số lượng Rak'ah, còn người nào rút ngắn việc đọc Qur'an, Ruku'a và Sujud thì tăng thêm số lượng. Đây là ý nghĩa trong lời nói của ông.

Ai suy ngẫm về Sunnah của Người ﷺ sẽ biết rằng điều ưu việt nhất trong tất cả những điều này là thực hiện mười một Rak'ah hoặc mười ba Rak'ah trong tháng Ramadan cũng như ngoài tháng đó; bởi vì điều đó phù hợp với hành động của Nabi ﷺ trong hầu hết các hoàn cảnh của Người, và vì nó thuận lợi hơn cho những người hành lễ, và dễ đạt được sự Khushu' và tĩnh tâm hơn. Và ai muốn làm nhiều hơn thì không có gì sai và cũng không phải là điều đáng ghét, như đã đề cập.

Tốt nhất cho người hành lễ Qiyam Ramadan cùng với Imam là không nên rời đi trừ khi cùng với Imam; bởi Nabi ﷺ đã nói: {Quả thực, khi một người đứng hành lễ cùng với Imam cho đến khi Imam rời đi, Allah ghi cho người đó việc đứng hành lễ của cả một đêm.}[14] [14] At-Tirmizdi ghi số (806), và Abu Dawood ghi số (1375).

Tất cả người Muslim được khuyến nghị hãy nỗ lực với các loại hình thờ phượng trong tháng cao quý này, chẳng hạn như lễ nguyện Salah Sunnah, đọc Kinh Qur'an với sự suy ngẫm và thấu hiểu, gia tăng việc tụng niệm Tasbih, Tahlil, Tahmid, Takbir và Istighfar, và những lời cầu nguyện Du'a chính đáng, kêu gọi làm điều tốt và ngăn cản điều xấu, mời gọi đến với Allah, an ủi và giúp đỡ người nghèo và người thiếu thốn, nỗ lực hiếu thảo với cha mẹ và duy trì mối quan hệ họ hàng, tôn trọng người hàng xóm và thăm hỏi người bệnh, và các loại việc thiện khác; bởi lời của Người ﷺ trong Hadith trước đó: {Allah nhìn vào cuộc thi đua của các ngươi trong đó, và Ngài tự hào về các ngươi với các Thiên Thần của Ngài; vậy nên, hãy cho Allah thấy những việc tốt từ chính bản thân các ngươi, bởi vì kẻ bất hạnh chính là người bị tước đi lòng thương xót của Allah trong đó.}[15]. [15] At-Tabari ghi trong Musnad của ông số (2238).

Một Hadith được thuật lại rằng Người ﷺ đã nói: {Ai làm một việc thiện trong đó thì giống như người đã thực hiện một nghĩa vụ bắt buộc vào những thời gian khác, và ai thực hiện một nghĩa vụ bắt buộc trong đó thì giống như người đã thực hiện bảy mươi nghĩa vụ bắt buộc vào những thời gian khác.}[16]. [16] Ibnu Khuzaimah ghi trong Sahih của ông, số (1887).

Thiên Sứ của Allah ﷺ đã nói trong Hadith Sahih: {Hành hương 'Umrah trong Ramadan được xem như là hành hương Hajj, hoặc hành hương Hajj cùng với Ta.}[17] [17] Al-Bukhari, số (1863).

Các Hadith và các lời truyền cho thấy tính hợp pháp của việc thi đua và cạnh tranh trong các loại việc tốt trong tháng cao quý này là rất nhiều.

Allah toàn quyền ban cho chúng ta và toàn thể người Muslim sự thành công trong tất cả mọi điều làm Ngài hài lòng, và chấp nhận việc nhịn chay và lễ nguyện Salah của chúng ta, và cải thiện hoàn cảnh của chúng ta, và bảo vệ tất cả chúng ta khỏi những cám dỗ sai lầm. Chúng ta cũng cầu xin Ngài, Đấng Hiển Vinh, cải thiện các nhà lãnh đạo của người Muslim, và thống nhất lời nói của họ trên Chân Lý. Quả thật Ngài là Đấng Bảo Hộ và Đấng Toàn Năng.

Wassalamu 'alaikum wa rahmatullahi wa barakatuh.