زيارة غار حراء

زيارة غار حراء

Thăm Viếng Hang Động Hira

Language: lang_vi
Prepared by: Ban khoa học thuộc Hiệp hội Nội dung Islam với đa ngôn ngữ
Version: 1.0
Translations 11
Amharic Bengali English Persian +7
Attachments 7
PDF
Audio
Video
+3

Thăm Viếng Hang Động Hira

Ban khoa học thuộc Hiệp hội Nội dung Islam với đa ngôn ngữ

Hang động Hira nằm trên đỉnh núi An-Nur, phía đông bắc Makkah Thiêng Liêng. Chiều cao của ngọn núi ước tính là 634 mét.

Hang động này rất hẹp và chỉ đủ chỗ cho 3 người ngồi cùng nhau.

Nabi Muhammad cao quý của chúng ta ﷺ thường lánh xa mọi người, ẩn mình ở đó nhiều đêm trước khi nhận lãnh sứ mạng, cụ thể là trong tháng Ramadan, để suy nghĩ và chiêm nghiệm về vương quyền của Allah trong trời đất. Người ﷺ thích sự ẩn dật.

Một trong những điều quan trọng nhất tạo nên sự khác biệt của nơi này là:

Nơi đây cách xa tiếng ồn và sự quấy rầy của con người vì núi khó leo và đường đi là chướng ngại vật khó vượt qua. Nó cách đền Ka'bah khoảng 2 km. Trước đây, có một lối vào ở phía tây của hang động, từ đó có thể nhìn thấy đền Ka'bah, nên đây là lý do để suy ngẫm và chiêm nghiệm.

Tại nơi hoang vắng này, trên đỉnh ngọn núi hiểm trở đó, sứ mạng của Nabi Cao quý ﷺ đã bắt đầu, và câu Kinh đầu tiên của Qur'an đã được ban xuống cho Người: {Hãy đọc! Nhân danh Thượng Đế của Ngươi, Đấng đã tạo.} [chương 96 - Al-Alaq, câu 1].

Sau đó, Người ﷺ trở về với Khadijah với nỗi sợ hãi về những gì mình đã chứng kiến, Người ﷺ nói: {Hãy đắp chăn cho tôi! Hãy đắp chăn cho tôi!} [1] Cầu xin Allah ban bình an và phúc lành cho Người, gia quyến của Người và các bạn đồng hành của Người cho đến Ngày Tận Thế.

Hỡi người anh em Muslim, hỡi người chị em Muslim, (những ai đi đến hang động Hira). [1] Được thuật lại bởi Al-Bukhari, tập Tafsir, số (4642); và Muslim, tập Al-Âyman, tập về sự khởi đầu của Mặc khải cho Thiên Sứ của Allah Số (160).

Điều quan trọng đối với người Muslim là nghiên cứu và tìm hiểu về tiểu sử của Nabi ﷺ để chúng ta có thể noi gương Người như một hình mẫu trong mọi công việc và hoàn cảnh của mình. Tuy nhiên, những gì không phải là một phần của tôn giáo, cũng không phải là điều được mang lại bởi giáo luật Shari'ah thuần túy, và thậm chí còn bị cấm, những gì mà một số khách thăm viếng hành động - cầu xin Allah hướng dẫn bầy tôi và họ - là những điều trái ngược với sự hướng dẫn và chỉ bảo của Nabi ﷺ, chẳng hạn như những người chạm vào đá, tìm kiếm phước lành từ cây cối, hoặc những người hôn và liếm chúng, hoặc những hành động sai trái khác.

Liệu Thiên Sứ của Allah ﷺ có làm bất cứ điều gì trong số đó hay ra lệnh như vậy không, hoặc những người bạn đồng hành cao quý của Người có làm như vậy không?! Không, và ngàn lần là không. Và nghiêm trọng hơn tất cả những tội lỗi đó là những kẻ tìm kiếm sự phù hộ từ ai khác ngoài Allah Toàn Năng. Theo di huấn của Nabi ﷺ dành cho Ibnu 'Abbas khi Người nói với ông: {Này cậu bé, hãy bảo vệ Allah, Ngài sẽ bảo vệ ngươi; hãy bảo vệ Allah, ngươi sẽ thấy Ngài trước mặt mình; nếu ngươi cầu xin, hãy cầu xin Allah; và nếu ngươi tìm kiếm sự phù hộ, hãy tìm kiếm sự phù hộ từ Allah ...}[2]

Vì vậy, tất cả chúng ta phải khuyên bảo và lên án họ, như Nabi ﷺ đã nói: {Ai trong các ngươi thấy điều sai trái, hãy dùng tay thay đổi nó. Nếu không thể thay đổi được, hãy dùng lưỡi. Nếu không thể thay đổi được, hãy dùng trái tim, và đó là đức tin Iman yếu nhất.} Hadith do Muslim ghi lại [3]. [2] Hadith do At-Tirmizdi ghi lại: Các chương mô tả Ngày Phục sinh, tâm linh và lòng đạo đức, số (2516), và Ahmad: Musnad Uthman ibn Affan, số (2763).

Đây là một trong những nghĩa vụ của người Muslim đối với người Muslim khác và là một phần trong sự vâng lời của người bề tôi đối với mệnh lệnh của Allah, Đấng Tối cao, trong chương Al-'Asr: {Trừ những ai có đức tin và hành thiện, khuyên bảo nhau điều chân lý và khuyên bảo nhau kiên nhẫn.} [chương 103 - Al-'Asr, câu 3]. [3] Hadith do Muslim ghi lại: tập Đức tin Iman, chương giải thích rằng việc cấm điều sai trái là một phần của đức tin Iman, rằng đức tin Iman tăng và giảm, và việc ra lệnh điều đúng đắn và cấm điều sai trái là bắt buộc, Số (49).

Một số người tới Hang Hira khi họ đến đây để hành hương Hajj, 'Umrah hoặc bất kỳ mục đích nào khác, và họ chịu đựng gian khổ, đối mặt với khó khăn và làm mình kiệt sức trong một hành động mà họ nghĩ sẽ đưa họ đến gần Allah hơn. Tuy nhiên, thực tế không phải vậy. Ngược lại, người như vậy sẽ tự làm mình kiệt sức theo cách không đưa họ đến gần Allah hơn hoặc không phải là hành động vâng lời Allah, mà đúng hơn là rơi vào điều mà Allah đã cấm.

Một số người trong số họ, cầu xin Allah hướng dẫn, thực hiện một số hành động trái với Tawhid mà Thiên Sứ của Allah ﷺ đã kêu gọi và hướng dẫn, hoặc thực hành một số cải biên, sáng chế (Bid'ah) làm suy yếu sự hoàn thiện của đức tin Iman.

Thiên Sứ của Allah ﷺ đã thường thờ phượng Allah trong Hang Hira trước khi nhận được sự mặc khải từ trên trời. Sau khi sự mặc khải liên tục được truyền xuống, Người không đến đó để cầu xin, cầu nguyện hay làm bất cứ điều gì khác.

Người ở lại Makkah khoảng 13 năm, và không có bằng chứng nào chứng minh rằng Người đã đến thăm Hira hay bất kỳ nơi nào khác mà một số người cho là đáng mơ ước và là phương tiện để đến gần Allah hơn.

Nơi duy nhất ở Makkah được phép đến để thờ phượng, hành lễ Salah và cầu xin là Masjid Al-Haram.

Còn các địa điểm linh thiêng mà người hành hương đến: 'Arafah, Mina và Muzdalifah; không được phép đến những nơi này ngoại trừ vào những ngày hành hương Hajj mà mọi người Muslim đều biết đến, và điều này chỉ diễn ra vào những ngày cụ thể, theo đúng những gì Allah đã quy định, không được sớm hoặc trễ hơn. Masjid Al-Haram là nơi duy nhất diễn ra lễ nguyện Salah và không có giới hạn về thời gian, điều này đã được chứng thực trong Hadith: {Hỡi Banu 'Abdu Manaf, đừng ngăn cản bất kỳ ai đi vòng quanh Ngôi đền này và hành lễ Salah vào bất kỳ thời điểm nào trong ngày hay đêm.} Hadith do Abu Dawood, At-Tirmizdi, An-Nasa-i và Ahmad ghi lại.

Anh em Muslim thân mến, nếu ba địa điểm 'Arafah, Mina, Muzdalifah và Jamarat mà Đấng Tối Cao đã quy định cho con người kể từ thời Ibrahim, và người ta cũng nói rằng chúng đã được quy định kể từ thời Adam, là dành riêng cho một thời điểm và hoàn cảnh cụ thể, thì làm sao có thể hợp lệ khi con người cải biên và tự ý qui định những nơi khác để đến thăm mang tính thờ phượng và tìm sự hài lòng của Allah, và biến thời gian của họ thành tuyệt đối cho bất kỳ ai họ muốn vào mọi lúc, chẳng hạn như Hang Hira và những nơi khác? [4] Được thuật lại bởi At-Tirmizdi: Các chương về Hajj, chương về những điều đã nói về việc hành lễ sau lễ nguyện Salah Asr và sau lễ nguyện Shalah Fajr cho những người đang thực hiện Tawaf, Số (868), và An-Nasa-i: Tập "thời gian", chương về việc được phép hành lễ Salah mọi lúc tại Makkah, số (585).

Sau khi Nabi ﷺ di cư đến Madinah, Người đã đến Makkah nhiều lần, nhưng Người chưa bao giờ đến Hang Hira. Nếu đó là một điều hợp giáo luật và giúp chúng ta đến gần Allah hơn, thì Người đã đến đó và sẽ là người đầu tiên đến Hira, bởi vì Người đã từng thờ phượng ở đó trước khi nhận lãnh sứ mạng Nabi, và Người có một kỷ niệm thiêng liêng ở Hira mà không ai trước hoặc sau Người có được.

Một điều ai cũng biết rằng Nabi ﷺ đã thực hiện chuyến 'Umrah thứ tư cùng với cuộc hành hương chia tay, và đông đảo người Muslim đã thực hiện Hajj cùng với Người. Không ai ở lại không thực hiện Hajj cùng Người ngoại trừ những người mà Allah đã muốn như vậy. Trong tất cả những điều này, cả Người lẫn những người bạn đồng hành của Người ﷺ đều không lên Hang Hira, cũng không ghé thăm hang này, cũng không đến bất kỳ địa điểm nào xung quanh Makkah. Không có hoạt động thờ phượng nào ở đó ngoại trừ Masjid Al-Haram, giữa Safa và Marwah, ở Mina, Muzdalifah và 'Arafah. Sau đó, sau các vị Khalifah được hướng dẫn đúng đắn và những người tiên phong đầu tiên, họ không đến Hang Hira hay những nơi tương tự để hành lễ Salah, cầu xin hay tìm kiếm phước lành ở đó.

Nếu đây là một điều được yêu cầu khuyến khích trong giáo luật mà Allah sẽ ban thưởng, Nabi ﷺ hẳn đã hiểu biết hơn về điều này so với những người đến sau họ, và hẳn đã mong muốn điều này hơn những người đến sau họ. Vì vậy, nếu họ không làm bất kỳ điều nào trong số những điều trên, thì đó là một trong những điều Bid'ah bị giáo luật Shari'ah và tôn giáo cấm. Bất kỳ ai sau đó không tuân theo và biến nó thành hành động thờ phượng, tận tụy và vâng lời thì đã đi theo con đường khác với con đường của họ và đã lập ra một tôn giáo mà Allah không cho phép. Đấng Toàn Năng phán rằng: {Quả thật các ngươi (những người có đức tin) có được ở nơi vị Thiên Sứ của Allah một tấm gương tốt đẹp. (Một tấm gương tốt đẹp đó dành) cho những ai hy vọng (điều tốt đẹp nơi) Allah và Đời Sau và cho những ai tưởng nhớ Allah thật nhiều.} [chương 33 – Al-Ahzab, câu 21].